Ṣư tḥât về vịêc không vinh danh Hồ Chí Minh

Hồ Chí Minh: 1 tên Tầu C̣ông gỉa ḍang người Vịêt Nam, lý lịch không rõ thì làm sao mà UNESCO vinh danh cho đựơc?

Đ̣ai Vịêt gian Hồ Chí Minh là tên gián điệp Tầu Cộng tên thật là Siêu Côn Lĩnh bí danh Hồ Tập Chương.

Bùi Tín – Ai đã ‘Núp’ dưới cái tên Trần Dân Tiên ? Posted on Tháng Hai 19, 2013i

VÀI CHUYỆN ĐÃ RÕ VỀ ÔNG HỒ

GHI CHÚ: Tên Tầu Cộng giả dạng Việt nam để bán nước, hại dân, lý lịch không rõ ràng như Hồ Chí Minh thì làm sao mà UNESCO vinh danh cho được?

Đọc thơ ngỏ của ông Bùi Tín gửi cho ông Đỗ Nam Hải trên blog VOA mới hiểu được những “ông” Việt Cộng có chút học thức làm bộ làm tịch ra sao.

Ông Đỗ Nam Hải muốn biết về chuyện UNESCO và tên Hồ Chí Minh như thế nào, sao lại không kiếm người đàng hoàng, biết chuyện để hỏi. Lại đi hỏi ông Bùi Tín, một người làng nhàng, không từ bỏ Việt cộng, không chạy theo Quốc Gia và cấp bậc của ông ta trong hàng ngũ Cộng sản chỉ là Đại Tá, nên không biết được những chuyện mà những tên “cao cấp” dấu diếm. Biết đâu, đây là trò chơi “bịt mắt bắt dê” của trẻ con, mà ông Đỗ Nam Hải muốn thử trong “chính trị” cho biết mùi vị chăng?

Ta thử coi ông Bùi Tín chơi chử ra sao, nguyên văn: ”Tóm tắt lại, có thể nói UNESCO có hoan nghênh và ủng hộ việc này, qua lá thư của Bộ trưởng Võ Đông Giang thông báo cho LHQ là Việt Nam sẽ tổ chức lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh của “Chủ tịch Hồ Chí Minh, Anh hùng giải phóng dân tộc của VN và Danh nhân văn hóa thế giới”.

Bùi Tín khẳng định, nguyên văn: “UNESCO có hoan nghênh và ủng hộ việc này” do qua “lá thư của Bộ trưởng Võ Đông Giang thông báo cho LHQ”. Đúng là hề: Khẳng định 1 sự kiện về 1 tên đầu xỏ Việt Cộng như Hồ Chí Minh, lại dùng lá thư của 1 tên Việt Cộng đàn em khác của Hồ Chí Minh là Võ Đông Giang để làm bằng chứng? Quả là Bùi Tín còn khéo hơn Tào Tháo?

Bùi Tín còn làm ra vẻ trung thực, nguyên văn:

Thế nhưng trong thực tế, việc hoan nghênh và ủng hộ của LHQ không hề được thực hiện, còn bị chính UNESCO thu hẹp và cấm đoán. Lý do là có sự chống đối mạnh mẽ của một bộ phận cộng đồng người Việt ở Pháp, Đức, Hoa Kỳ, Úc, của một số người Pháp mà người thân bị mất tích trong chiến tranh, của Hội cựu chiến binh Pháp đang đòi chính phủ Hà Nội phải trả lời về số phận hơn 2.000 quân sỹ Pháp bị mất tích sau khi bị bắt. Bà Catherine giữ tài liệu ở UNESCO cho tôi biết hồi ấy hồ sơ về ca ngợi ông Hồ hầu như không có, trái lại hồ sơ về tội của ông thì khá nhiều, có cả những gia đình kháng chiến có người thân bị chôn sống trong Cải cách ruộng đất và nhiều thư tố cáo các hố chôn sống người ở Huế trong biến cố Tết Mậu thân 1968.

Rồi rất hoa hoè, Bùi Tín viết rằng, nguyên văn: 

Do những sự việc trên nên Tổng Thư ký UNESCO đích thân quyết định không có một hình thức kỷ niệm gì ở trụ sở chính UNESCO tại Paris, cũng không cử đại diện nào đi dự lễ chính thức ở Hà Nội. Xin nhớ lúc ấy là sau khi bức tường Berlin sụp đổ, Liên Xô bị tụt giảm thanh thế, Việt Nam và ông Hồ cũng bị tụt giảm theo.”

Cả 3 đoạn văn này có ý nghĩa gì:

Đoạn 1: Bùi Tín làm bộ lờ mờ xác nhận UNESCO có vinh danh Hồ Chí Minh qua câu: “UNESCO có hoan nghênh và ủng hộ việc này” là câu chính của toàn bài để trả lời cho Đỗ Nam Hải.  

Đoạn 2: Bùi Tín cố tình dấu diếm sự thật, chỉ nói thật một phần hay chưa biết hết chuyện này nên viết: UNESCO không có hồ sơ ca ngợi tên Hồ Chí Minh vì sự chống đối của những gia đình “kháng chiến” có người thân bị chôn sống và nhiều thư tố cáo các hố chôn người sống ở Huế. Đây là chuyện có thật. Nhưng những thành phần chống đối nêu trên chỉ là 1 phần trong hơn 300 ngàn lá thư chống đối, khoảng 1 tấn thư, của toàn thể đồng bào hải ngoại gửi đến UNESCO, theo sự tiết lộ của nhà báo Olive Todd.

Đoạn 3: Bùi Tín giả mù sa mưa khi viết, nguyên văn:

Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc quyết định không có một hình thức kỷ niệm gì ở trụ sở chính UNESCO tại Paris”.

Vì khi UNESCO không chấp nhận vinh danh tên Hồ Chí Minh thì làm có chuyện tổ chức lễ kỷ niệm hay ăn mừng? Nhưng Bùi Tín cố ý viết như thế với mưu mô làm cho người đọc hiểu ngầm là có thể UNESCO chấp nhận vinh danh Hồ Chí Minh. Nhưng vì qúa nhiều người chống đối công việc này, nên không muốn cho tổ chức hình thức kỷ niệm rùm beng tại trụ sở chính. Nhưng có thể tổ chức lễ kỷ niệm nơi khác.

Bùi Tín còn ra vẽ “đứng đắn” khi viết, nguyên văn:

Để vớt vát, sứ quán Việt Nam ở Pháp thuê một phòng nhỏ trong trụ sở UNESCO để tổ chức, chỉ có người của sứ quán, người thân sứ quán và một số cán bộ của đảng CS Pháp tham gia. Không một viên chức nào của UNESCO tham dự tuy được khẩn khoản mời. Chính quyền Pháp và chính quyền Paris cũng không có một đại diện nào đến. Người cai quản trụ sở này còn giao hẹn trước không được cắm cờ, treo ảnh ở ngay trong phòng họp, ngoài hành lang không được triển lãm sách báo tranh ảnh. Họ còn quy định rõ không được dùng từ “danh nhân văn hóa” nơi công cộng và giấy mời không được ghi là kỷ niệm ai, chỉ được ghi là buổi “sinh hoạt văn nghệ”, với một cuộc trình diễn cải lương”.

Đúng là như thế, vì khi UNECO vất hồ sơ xin vinh danh tên Việt gian Hồ Chí Minh vào xọt rác thì làm gì có viên chức nào của UNEXCO đến tham dự “Lễ Kỷ Niệm”, cũng không cho cắm cờ và không được triển lãm. Nhưng Bùi Tín viết một cách mập mờ:

Không một viên chức nào của UNESCO tham dự tuy được khẩn khoản mời. Chính quyền Pháp và chính quyền Paris cũng không có một đại diện nào đến. Người cai quản trụ sở này còn giao hẹn trước không được cắm cờ, treo ảnh ở ngay trong phòng họp, ngoài hành lang không được triển lãm sách báo tranh ảnh.”  

Nếu đọc lướt qua, có người sẽ hiểu lầm là ngoài hành lang thì không được triển lãm sách báo tranh ảnh. Còn nơi khác thì có quyền. Sự thật, lũ Việt Cộng qúa tẻn tò khi âm mưu xin UNESCO tôn vinh Hồ Chí Minh là danh nhân thế giới bị thất bại, chúng có tổ chức 1 buổi tiệc, giả làm ra như để ăn mừng kết qủa, hầu lưà gạt những cán bộ Việt Cộng non trẻ. Nhưng Bùi Tín không nói thật hết 100% hay không hiểu biết gì hơn? Vì dù UNESCO cho Việt Cộng dùng 1 căn phòng nhỏ có trả tiền, theo như qui luật của UNESCO giành cho bất kỳ 1 quốc gia hay đoàn thể nào có nộp đơn xin thuê mướn và phải trả tiền trước, kể cả tiền dọn dẹp vệ sinh. Nhưng để tránh bị ngộ nhận, UNESCO cấm không cho Việt Cộng tổ chức bất cứ 1 buổi tiệc, triển lãm hay tụ họp nào để gây ngộ nhận là Hồ Chí Minh được vinh danh, mà chỉ cho tụ họp như 1 buổi sinh hoạt văn nghệ mà thôi không dính dáng gì đến Hồ Chí Minh.

Bùi Tín còn ra vẻ thật thà, nguyên văn:

Đấy là tất cả sự thật về chuyện Bác Hồ được suy tôn là Danh nhân văn hóa thế giới, cay đắng mỉa mai lắm. Bộ ngoại giao ở Hà Nội biết quá rõ, nhưng họ vẫn làm như không có gì trở ngại”.

Nhưng tất cả những “sự thật” mà Bùi Tín đưa ra, có THẬT không?

Thưa không! Một sự thật mà chỉ nói ra có 1 nữa, cũng như một tên nghiện tứ đỗ tường, cờ bạc – rượu chè – trai gái – hút sách đều có, mà chỉ nhận ½, tôi chỉ chơi CỜ, ăn  CHÈ, có bạn TRAI và thích đọc SÁCH mà thôi, thì đâu có gì xấu?

Sự thật, việc UNESCO không vinh danh tên Hồ Chí Minh là danh nhân thế giới một phần là do sự chống đối mạnh mẽ của gần như của tất cả mọi người có quan tâm hay biết đến sự kiện này. Do đó, mới có trên 300 ngàn lá thư chống đối gửi đến UNESCO.

Nhưng Việt Cộng đâu có chịu thua dễ dàng như thế. Chúng đã ngụy biện là: Tuy có 300 ngàn người chống đối, nhưng có trên 30 triệu người trong nước KHÔNG CHỐNG ĐỐI (Sic), nên phần tử chống đối chỉ là thiểu số qúa ít. Do vậy, UNESCO không thể vin vào lý do có chống đối để không cứu xét hồ sơ xin vinh danh Hồ Chí Minh.

Nhưng tổ chức quốc tế này không vinh danh Hồ Chí Minh chỉ vì có thêm 1 lý do giản đơn, nhưng quan trọng: VIỆT CỘNG KHÔNG CHỨNG MINH ĐƯỢC LÝ LỊCH CỦA HỒ CHÍ MINH. Một người mà lý lịch không rõ ràng, căn cước mù mờ, thì làm sao mà vinh danh cho được?

Vì theo hồ sơ do Việt Cộng đệ nạp tại UNESCO thì Hồ Chí Minh còn có tên là Nguyễn Ái Quốc, sinh quán huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An với tên thật là Nguyễn Sinh Côn, con của cụ Nguyễn Sinh Sắc. Trước khi xuống tầu qua Pháp “tìm đường cứu nước” thì Hồ Chí Minh có nộp đơn xin làm thông ngôn cho Pháp với tên giả là Nguyễn Ái Quốc. Theo qui luật của nhà cầm quyền Pháp, Hồ Chí Minh đã làm thẻ căn cước và lăn dấu tay, do Sở Liêm Phóng của Pháp cấp. Sau đó y thôi việc, tìm đường xuất du và dùng nhiều tên giả như Patriot Nguyễn, Lý Thụy v.v... và sau cùng lấy tên là Hồ Chí Minh.

Tuy nhiên, theo tờ Hương Cảng Thời Báo” tại Hồng Kông năm 1930, thì khi thư viện Hồng Kông bị phát hoả, người quản thủ thư viện tên là Nguyễn Ái Quốc cũng bị chết cháy. Tờ báo này sau đó đình bản. Có thể vì bị gián điệp Tầu Cộng hăm dọa, triệt hạ.

Từ lỗ hổng nghi vấn này, những nhân sĩ, trí thức Việt Nam, trong đó có Tổ Chức Dân Sử Việt và Hội Lễ Nghĩa Liêm Sĩ, đã đưa tin và cùng phối hợp với Phong Trào Việt Nam Tân Dân Chủ. Phong trào này do ông Đào Minh Quân cấp tốc thành lập và lãnh đạo, để tìm cách đánh bại âm mưu của Tầu Cộng và Cộng Sản Việt Nam tại UNESCO.

Cụ Trọng Nghĩa thuyết trình về chiến dịch ĐẠP MẶT HỒ CHÍ MINH và cùng mật nghị với ông Đào Minh Quân kế hoạch đối phó với âm mưu Việt Cộng tại UNESCO. Từ trái sang phải: Cụ Lương Hữu Di, Chủ Tịch Hội Cựu Chiến Sĩ và Đồng Minh QLVNCH đặc khu Santa Clara, cụ Nguyễn Xuyên, Chủ Tịch Liên Minh Toàn Dân, ông Đào Minh Quân, Chủ Tịch Phong Trào Việt Nam Tân Dân Chủ, nhà văn Thần Phong Nguyễn Hải Triều, Cụ Trọng Nghĩa, Thường Vụ Hội Lễ Nghĩa Liêm Sĩ và Tổ Chức Dân Sử Việt và ông Phạm Trí cùng họp bàn để tung chiến dịch KÝ ĐẠP MẶT TÊN VIỆT GIAN HỒ CHÍ MINH và phương pháp đối phó với Việt Cộng tại UNESCO.

“Trong nhà nhất ṃe nhì con – Ra đường lắm k̉e còn dòn hơn ta”, nên trí thức ḅi Vịêt C̣ông gian ngoa qua ṃăt:

Quốc tế đã biết Hồ Chí minh là Tầu giả dạng Vịêt Nam từ lâu nhưng họ gỉa vờ như không biết để xem Cộng Sản Tầu chơi trò cút bắt.

Sau khi được thuyết trình về thủ đoạn gian ngoa của Việt Cộng, coi như phe chống đối việc vinh danh Hồ Chí Minh gần như thất bại. Vì dù có nhiều tài liệu do những nhà trí thức Việt Nam soạn thảo rất công phu để đệ nạp cho UNESCO, đã nêu bật được những tội ác tày trời của Hồ Chí Minh gồm có:

1-   - Tội cướp của

2-   - Tội giết người, ra lệnh đấu tố, sát hại trên 3 triệu người Đồng Dương nói chung

3-   - Tội cưỡng hiếp nhiều phụ nữ rồi thủ tiêu.

4-   - Tội ăn cắp, lấy trộm thơ, văn của người khác (đạo văn) thay vào tên của mình

5-   - Tội lường gạt, giả tên người khác để tự ca tụng mình.

Nhưng “Trong nhà nhất mẹ nhì con – Ra đường lắm kẻ còn dòn hơn ta”, Việt Cộng gian ngoa, ngụy biện như sau:     

1: Tội cướp của: Cho tới khi chết, Hồ Chí Minh không có tư hữu, của cải tiền bạc hay làm chủ 1 bất động sản hay tư sản nào cả, nên không thể buộc tội y là tên cướp của.

2: Tội giết người, Việt Cộng ngụy biện như sau: Trong trận chiến tại đồi Waterloo, chỉ 1 đêm, lính của Nã Phá Luân chết trên dưới 50 ngàn người. Trong cuộc đổ bộ tại Normandie, phía đồng minh tổn thất một tháng gần 100 ngàn quân, thì trong cuộc chiến đánh Tây, đánh Mỹ giành độc lập cho Việt Nam kéo dài trên 50 năm, sự tổn thất 3 triệu quân, chia ra gần 20 ngàn ngày, thì mỗi ngày thiệt hại trên 100 người. Những người này là “hy sinh” cho đất nước chứ không phải bị giết.

3: Tôi hiếp dâm,  theo nguyên tắc, muốn buộc tội Hồ Chí Minh, phải có đủ 3 chứng cớ:

-          Tìm được tinh trùng của Hồ Chí Minh trong cửa mình (âm hộ) của người bị hiếp dâm, chúng ta không có.

-          Chúng ta đứng đơn tố cáo không được. Người bị hiếp dâm phải đứng đơn thưa. Vì biết đâu người này đã đồng ý trao đổi tình dục, thì không phải là tội hiếp dâm.

-          Phải có chứng tích bị va chạm hay thương tích trên cơ thể mới gọi là bị hiếp dâm hay bị cưỡng dâm. Chúng ta không có bằng chứng và không ai ra làm nhân chứng.

Tất cả 3 yếu tố chứng cớ này chúng ta không có, coi như tội hiếp dâm của Hồ Chí minh không nêu lên được.

Còn tội 4 và 5 không phải là tội hình và bằng chứng không đủ nên không thể kết tội Hồ Chí Minh là đạo văn hay giả mạo.

Tóm lại,  những người chống đối UNESCO vinh danh Hồ Chí Minh gần như thất bại. 

UNESCO không chấp nḥân vinh danh Hồ Chí Minh vì thiếu chứng cớ xác nḥân Hồ Chí Minh là Nguyễn Ái Quốc

Sau khi biết tin, qúi bô lảo tiếp xúc với ông Đào Minh Quân và ban tham mưu để giúp cho ông Quân có các chứng liệu đương đầu với Việt Cộng. Sau khi bàn bạc và được các cụ tin tưởng giao nhiệm vụ tung chiến dịch KÝ ĐẠP MẶT TÊN VIỆT GIAN HỒ CHÍ MINH, ông đã hội ý thêm với nhà báo lão luyện Robert D. Ohman, phóng viên của Associated Press (Thông Tấn Xã AP). Họ đã âm thầmđến UNESCO với lý do muốn tìm hiểu sự thật. Sau khi nghe trình bày về cái chết của 1 người tên Nguyễn Ái Quốc tại Hồng Kông năm 1930, UNESCO là cơ Quan Văn Hóa Khoa Học Liên Hiệp Quốc đồng ý ngay là cần phải so sánh dấu tay của Nguyễn Ái Quốc trong hồ sơ của Sở Liêm Phóng Pháp với dấu tay của Hồ Chí Minh lấy từ xác của y đang quàng tại Ba Đình, thì mới rõ trắng đen là có 1 hay 2 Nguyễn Ái Quốc. Nếu dấu tay 2 người không giống nhau, thì Nguyễn Ái Quốc không phải là Hồ Chí Minh.

Vì vậy, UNESCO quyết định gửi 1 văn thư yêu cầu “Nhà nước CHXHCNVN” cung cấp dấu tay của Hồ Chí Minh. Bọn Việt Cộng đã từ chối yêu cầu này vì 5 lý do sau đây:

1-   Lo sợ nếu dấu tay của Hồ Chí Minh không giống dấu tay của Nguyễn Ái Quốc thì chúng bị thua to tại Liên Hiệp Quốc.

2-   Việt Cộng nhát gan, tên nào cũng sợ thất kính với Hồ Chí Minh nên không ai, kể cả Lê Đức Thọ, Mai Chí Thọ, Lê Đức Anh, Phạm Văn Đồng, đều không dám ra lệnh mở quan tài của Hồ Chí Minh để lấy dấu tay.

3-   Khi mở quan tài, không khí có thể lọt vào đem theo vi khuẩn và vi trùng xâm nhập làm ung thối xác già Hồ.

4-   Việt Cộng là những tên gian ngoa, sợ sự thật. Trong lòng chúng đều nghi ngại xác Hồ Chí Minh tại Ba Đình là xác giả nên không dám mở ra.

5-   Và có dư luận cho rằng xác của Hồ Chí Minh đang quàng tại Ba Đình là xác giả làm bằng sáp chứ không phải là người thật.

Chính Phạm Văn Đồng gửi 1 văn thư đến UNESCO ngụy biện Hồ Chí Minh là con người biện chứng, không cần là người thật.

Nhưng Việt Cộng lừa dân và lừa đảng của chúng thì được, chứ với quốc tế thì đâu có dễ bị gạt. Khi Việt Cộng không nộp được bằng cớ chứng minh Hồ Chí Minh là Nguyễn Ái Quốc, không trình ra dấu tay của Hồ Chí Minh để so sánh với dấu tay của Nguyễn Ái Quốc thì UNESCO không chấp nhận vinh danh Hồ Chí Minh vì thiếu chứng cớ xác nhận Hồ Chí Minh là Nguyễn Ái Quốc nên hồ sơ Việt Cộng xin vinh danh Hồ Chí Minh bị xếp lại không cứu xét vì thiếu chứng từ để giảo nghiệm.

Do thất bại chua cay này mà Lê Đức Thọ đã thổ huyết ngay tại Paris. Chúng tôi xin dẫn chứng bằng văn thư của 1 Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ đã xác nhận KHÔNG CÓ VIỆC VINH DANH HỒ CHÍ MINH, chứ đâu cần phải dựa vào lá thư của tên Việt Cộng lếu láo như Võ Đông Giang, chỉ bày trò gạt con nít.  

Thư c̉ua Thựơng Ngḥi Sĩ Orrin G Hatch g̉ưi c̣u Tṛong Nghĩa ngày 17 tháng 07 năm 1989 cho biết KHÔNG CÓ VIỆC VINH DANH HỒ CHÍ MINH TẠI UNESCO.

Người đưa tin ch̉i có lỗi là “thiếu tinh thần trách nhịêm”. Nhưng ḥoa lớn c̉ua chúng ta là tin và ḍưa vào đó đ̉ê suy lụân.

Trong hàng ngũ CSVN, Bùi Tín chỉ là cấp Đại Tá. Tuy có chút học thức. Nhưng địa vị trong đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ là 1 con tép, không thể nào biết nhiều hơn. Tuy nhiên, cũng như một số kẻ “trí-trá”, một là không biết, hai là biết không hết, ba là biết mà láu cá. Đó cũng là chuyện bình thường trong 1 xã hội do 1 đảng cướp nắm chính quyền, cầm đầu do 1 tên chúa đảng đại bịp, đại gian ác như Hồ Chí Minh, thì những đệ từ còn thập thò như Bùi Tín đương nhiên không muốn bịp nhiều, cũng bịp ít. Chỉ có những cơ quan truyền thông, không biết vì lý do gì, có thể vì thiếu thông tin, không nhận đủ tin tức, không biết nơi truy cứu... nên vẫn nhắm mắt đưa tin, vẫn đăng tải như 1 người ngay thẳng và thành thật.

Người đưa tin chỉ có lỗi là “thiếu tinh thần trách nhiệm”. Nhưng họa lớn của chúng ta là tin và dựa vào đó để suy luận. Không phải ngày 30/04/1975, quân đội Việt Nam Cộng Hòa tan hàng nhanh, một phần vì chú ý nghe theo tin tức của các đài phát thanh “trung thực” như BBC, VOA này hay sao?

Ông Đỗ Nam Hải, một trí thức trong nước, muốn tìm hiểu sự thật về Hồ Chí Minh, lại đi tìm 1 ông Việt Cộng nữa mùa để hỏi thì rất đáng thương và thật tội nghiệp cho những người trẻ khác còn đang mù mờ về Công – Tội của gã gián điệp Tầu Cộng Hồ Chí Minh giả làm người Việt để thi hành âm mưu thâm độc của Tầu Cộng là “ Lấy củi đậu nấu đậu”, dùng người Việt giết người Việt để thôn tính nước ta một cách tinh vi này. Mong qúi vị và các bạn có cơ hội đọc được tài liệu này thì may mắn cho đất nước biết bao.   

GHI CHÚ: Các tài liệu này được cung cấp từ cụ Trọng Nghĩa, Thường Vụ của Tổ Chức Dân Sử Việt và được tham khảo thêm với Thủ Tướng Đào Minh Quân.

 ___________________________________________________________

(Thư ngỏ thân gửi anh Đỗ Nam Hải)

Bùi Tín (VOA blog) - Tôi vừa nhận đựơc bức thư ngỏ của anh về ý kiến của nhà sử học Dương Trung Quốc đối với cuốn sách nhỏ “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch”. Tôi hơi sửng sốt khi được tin này. Vì tôi quen anh Quốc, lại vừa có dịp gặp anh Quốc ở California, Hoa Kỳ 2 năm trước.

Có người mới đây phàn nàn là anh Quốc đã đồng lõa với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, “kẻ tung người hứng” nhịp nhàng như để mớm lời cho ông Dũng có dịp thanh minh trước Quốc hội rằng ông luôn tuân theo ý Đảng, không bao giờ xin xỏ điều gì, nay Đảng không thi hành kỷ luật ông thì ông phải phục tùng thôi.

Tôi không nghĩ trong vụ này nhà sử học họ Dương, một kẻ sỹ Bắc Hà chính cống, lại tệ đến thế. Tôi còn ngầm khen anh Quốc đã mạnh dạn đặt một câu hỏi hóc búa, có tính chất móc máy nữa, khi gợi ý về nền văn hóa từ chức vốn bình thường trong một xã hội văn minh. Cứ nhìn sắc mặt tái, thái độ lúng túng của ông Dũng khi ấp úng trả lời là có thể hiểu như thế.

Đến chuyện mới xảy ra, tôi thật sử sửng sốt. Vì chuyện Trần Dân Tiên đích thị là Hồ Chí Minh đã rành rõ như 1+1 là 2. Từ năm 1990, nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh ông Hồ, báo Nhân Dân đã có bài tư liệu thống kê hơn 30 tên và bí danh của ông, trong đó có tên Trần Dân tiên, coi như tài liệu gốc cho dịp này. Nhà chính trị Nguyễn Khánh Toàn, vốn là giáo sư đỏ ở Nga, có bài viết trên báo Nhân Dân cũng nói rõ như thế. Nhà sử học Hà Minh Đức cũng có bài trên báo Văn Nghệ nói rõ chuyện này, cho biết không chỉ Trần Dân Tiên, mà T. Lan viết cuốn “Vừa đi đường vừa kể chuyện” cũng là ông Hồ.

Tôi không thể hiểu nổi tại sao nhà sử học họ Dương lại có lỗ hổng kỳ lạ trong trí nhớ đến vậy. Hay là ông cố tình kể lại chuyện thuần túy của ngày xưa khi còn đi học, còn thơ và ngây. Nay chuyện Trần Dân Tiên đích danh là ông Hồ không nên bàn thêm thực hư nữa, vì đã rõ quá đi rồi.

Còn chuyện ông Hồ có được UNESCO tuyên dương là Anh hùng dân tộc, nhà Văn hóa kiệt xuất của thế giới và được UNESCO long trọng kỷ niệm năm 1990 hay không? Hình như tôi đã có trả lời ngắn gọn vấn đề này khi anh Phương Nam – Đỗ Nam Hải còn ở bên Úc. Tôi có dịp ghé qua trụ sở Liên Hiệp Quốc ở New York, rồi đến trụ sở UNESCO bên bờ trái sông Seine, giữa Paris, chỉ để tìm cho ra lẽ vấn đề này. Tóm tắt lại, có thể nói UNESCO có hoan nghênh và ủng hộ việc này, qua lá thư của Bộ trưởng Võ Đông Giang thông báo cho LHQ là Việt Nam sẽ tổ chức lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh của “Chủ tịch Hồ Chí Minh, Anh hùng giải phóng dân tộc của VN và Danh nhân văn hóa thế giới “. Tổng thư ký UNESCO ghi nhận thông báo đó của phía VN, cho ghi vào tập văn kiện lưu trữ của UNESCO . Không hề có một nghị quyết nào riêng của LHQ về vấn đề này. Ngoài ông Hồ còn có kỷ niệm ông Mahatma Gandhi và một số nhà chính trị, nhà kiến trúc khác.

Thế nhưng trong thực tế, việc hoan nghênh và ủng hộ của LHQ không hề được thực hiện, còn bị chính UNESCO thu hẹp và cấm đoán. Lý do là có sự chống đối mạnh mẽ của một bộ phận cộng đồng người Việt ở Pháp, Đức, Hoa Kỳ, Úc, của một số người Pháp mà người thân bị mất tích trong chiến tranh, của Hội cựu chiến binh Pháp đang đòi chính phủ Hà Nội phải trả lời về số phận hơn 2.000 quân sỹ Pháp bị mất tích sau khi bị bắt. Bà Catherine giữ tài liệu ở UNESCO cho tôi biết hồi ấy hồ sơ về ca ngợi ông Hồ hầu như không có, trái lại hồ sơ về tội của ông thì khá nhiều, có cả những gia đình kháng chiến có người thân bị chôn sống trong Cải cách ruộng đất và nhiều thư tố cáo các hố chôn sống người ở Huế trong biến cố Tết Mậu thân 1968.

Do những sự việc trên nên Tổng Thư ký UNESCO đích thân quyết định không có một hình thức kỷ niệm gì ở trụ sở chính UNESCO tại Paris, cũng không cử đại diện nào đi dự lễ chính thức ở Hà Nội. Xin nhớ lúc ấy là sau khi bức tường Berlin sụp đổ, Liên Xô bị tụt giảm thanh thế, Việt Nam và ông Hồ cũng bị tụt giảm theo.

Để vớt vát, sứ quán Việt Nam ở Pháp thuê một phòng nhỏ trong trụ sở UNESCO để tổ chức, chỉ có người của sứ quán, người thân sứ quán và một số cán bộ của đảng CS Pháp tham gia. Không một viên chức nào của UNESCO tham dự tuy được khẩn khoản mời. Chính quyền Pháp và chính quyền Paris cũng không có một đại diện nào đến. Người cai quản trụ sở này còn giao hẹn trước không được cắm cờ, treo ảnh ở ngay trong phòng họp, ngoài hành lang không được triển lãm sách báo tranh ảnh. Họ còn quy định rõ không được dùng từ “danh nhân văn hóa” nơi công cộng và giấy mời không được ghi là kỷ niệm ai, chỉ được ghi là buổi “sinh hoạt văn nghệ”, với một cuộc trình diễn cải lương.

Đấy là tất cả sự thật về chuyện Bác Hồ được suy tôn là Danh nhân văn hóa thế giới, cay đắng mỉa mai lắm. Bộ ngoại giao ở Hà Nội biết quá rõ, nhưng họ vẫn làm như không có gì trở ngại.

Tôi hoàn toàn tán đồng ý kiến của anh Phương Nam băn khoăn hoài nghi về tập thơ Ngục trung nhật ký, cứ như của người Tàu, phong cảnh Tàu, cảm khái Tàu, lịch sử Tàu, hồi tưởng Tàu, hình ảnh Tàu. Không một tên làng, tên huyện, tên tỉnh VN, không tên tuổi một anh hùng, di tích lịch sử VN, không một con sông ngọn núi VN. Chưa có nhà phê bình văn học thơ ca nào nghiên cứu kỹ về điểm này.

Nhưng về ông Hồ điều đáng trách nhất là không chỉ ra cho đất nước cần xây dựng theo mô hình nào. Điều này anh Đặng Quốc Bảo đã kể với Đại tá Quách Hải Lượng rằng đã trao đổi vấn đề này với ông Hồ; ông Hồ công nhận rằng “thành công của Bác là giành lại độc lập cho dân tộc, mà thất bại của Bác cũng là về dân tộc, Bác không tìm ra, chỉ ra được xây dựng đất nước ra sao” ( mở mạng Google, tìm “Đặng Quốc Bảo”).

Theo tôi, ông Hồ có mang về mô hình “chiếc gông chuyên chính vô sản” đấy chứ.

Hai nhà sử học William Duiker và Sophie Quinn-Judge đều nói với tôi Hồ Chí Minh là con người rất nhiều vẻ mặt, mang nhiều màu sắc khác nhau ( versatile , un camélion, mille faces) đóng kịch giỏi – do ông phải khôn ranh trốn lủi mật vụ đủ loại, rất khó nắm bắt thực chất. Trong đó còn có hàm ý là xảo trá, giỏi đánh lừa. Dễ khóc, dễ cười, khóc nhiều kiểu, mà cười cũng nhiều ý.

Một giáo sư người Nhật, ông Tsuboi Yoshiharu, đã cất công nghiên cứu chuyên sâu về ông Hồ để đi đến kết luận rằng bản chất ông Hồ là một người cộng hòa, một nhà dân chủ hơn là một người Cộng sản.

Tôi không đồng ý với lập luận đó.

Nếu ông Hồ mê say chế độ dân chủ kiểu Mỹ và của Pháp thật lòng để trích dẫn ra, ngay khi mở đầu Tuyên ngôn Độc lập 2/9/1945 , hai bản Tuyên ngôn lịch sử của Mỹ và của Pháp, thì trong đúng 24 năm làm chủ tịch đảng và chủ tịch nước, ông đã có dịp làm bao nhiêu việc ích quốc lợi dân theo hướng dân chủ và cộng hòa! Ngược lại, ông thực hiện chuyên chính vô sản, chuyên chính độc đảng, Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội do ông lập ra chỉ làm trang sức cho đảng CS; ông thủ tiêu triệt để tự do báo chí, ông đóng cửa trường Luật. Báo chí và tòa án kém xa thời thuộc địa. Thế thì ông là người dân chủ hay người thủ tiêu quyền dân chủ?

Tự do, bình đẳng của công dân không có trong tư duy của ông chủ tịch nước VN Dân chủ Cộng hòa. Công dân thường không ai có hộ chiếu xuất ngoại. Tự do kinh doanh bị hủy bỏ triệt để, cho quốc doanh hoành hành. Ông mặc cho bà Năm bị bắn, cho ông Vũ Đình Huỳnh thân tín vào tù rồi chết thê thảm, mặc cho ông Nguyễn Hữu Đang bị đọa đầy, cho chừng 20 ngàn trung nông yêu nước giỏi kinh doanh nghề nông bị quy oan là địa chủ để bị bắn và chôn sống.

Tôi đã nói về chuyện này trong bài viết trên VOA mới đây (bài “Tôi thưa Bác Hồ” ).

Việc đánh giá ông HCM là rất cần thiết, không nên e ngại, tránh né. Có thể đi cả vào đời tư lắm bi kịch, nhưng cái chính là đường lối chính trị, mô hình xây dựng đất nước dân chủ bình đẳng và phồn vinh cho mọi người chung hưởng. Ông Hồ đã bỏ lỡ thời cơ ngàn năm một thủa.

Một điều cuối cùng có thể châm chước cho ông là ông không cố tình phá hại đất nước. Do văn hóa thấp, mới học hết bậc tiểu học, lại còn quá trẻ nên khi đọc bài của Lenin về giải phóng dân tộc, ông đã nhẹ dạ theo ngay Mác, Lenin , rồi Stalin, rồi Mao cho đến suốt đời, cả sau khi chết. Có thể đến khi chết ông vẫn đinh ninh là con đường mình đi nhìn chung là đúng, tuy có lúc ông công nhận rằng ông thất bại trong xây dựng đất nước. Đến khi chết ông vẫn hài lòng nghĩ mình là một lãnh tụ yêu nước và cứu nước. Theo tôi một nhà lãnh đạo dân tộc mà yêu nước kiểu như vậy thì bằng mười làm hại đất nước, dân tộc, thà ông không yêu nước thì có khi lại là may cho nhân dân. Hiện ta thua xa Thái Lan, Inđonesia, Singapore, Malaysia… là vì vậy.

Tôi đã để hơn 20 năm nghiền ngẫm, đắn đo, suy nghĩ đánh giá cẩn trọng về nhân vật Hồ Chí Minh. Có khi khó khăn, dằn vật, buồn tiếc, thương cho dân mình, nhất là từng lớp trẻ. Nhưng cuối cùng nhẹ nhõm khi tiếp cận được chân lý. Cần có dũng khí làm người. Dám suy tư độc lập, bằng chính bộ óc tỉnh táo của chính mình. Không sợ nói trái ý đa số còn bị mê hoặc.

Còn về thi hài ông Hồ, tôi thấy cần vận động nhân dân tán đồng đưa đi an táng vì nhiều lẽ chính đáng về đạo lý, khoa học và môi trường. Không có gì tệ hơn là độc đoán bác bỏ yêu cầu cuối cùng thiêng liêng ghi trong di chúc của ông Hồ là hỏa thiêu. Cũng không có gì xúc phạm ông hơn là chia cắt nát thi thể ông ra không còn nguyên vẹn suốt hơn 40 năm ròng, nay vẫn chưa được nhập trọn vẹn vào đất nước quê hương. Điều này quá độc ác, và tệ bạc.

Có một nét nhỏ, ngoài lề, vui vui, đó là chuyện anh bạn nhà báo người Nga tên A.V. từng làm việc ở Hà Nội tôi gặp lại ở Paris, bảo tôi : “Lăng Hồ Chí Minh tớ quan sát kỹ thì cái mái cao của nó giống như chiếc mũ dạ của các chiến sỹ Cossack hay đội mùa đông. Đứng xa càng thấy giống…” Tôi bảo các nhà kiến trúc Việt Nam tự hào là nó theo dáng của đình chùa Việt Nam đấy chứ. Anh Phương Nam thấy thế nào?

Thư đã dài. Cám ơn anh Phương Nam – Đỗ Nam Hải và nhà báo tài năng Huy Đức cho tôi có dịp nói lên vài sự thật về một nhân vật trung tâm của chiến cuộc trên đất nước đau thương đang thức tỉnh này.

Write a new comment: (Click here)

SimpleSite.com
Characters left: 160
DONE Sending...
See all comments

| Reply

Latest comments

25.11 | 07:58

Nguoi Viet Nam trong nuoc ung ho CPQGVNLT

...
21.11 | 02:23

Hay qua!

...
14.11 | 21:02

tuồng hát mới, ngộ ngộ. hình như ở hải ngoại rỗi việc bày tuồng hát với nhau nghe.

...
13.11 | 21:55

Ủng hộ thủ tướng Đào Minh Quân

...
You liked this page
Hi!
Make your own website like I did.
It's easy, and absolutely free.
AD