Biển Đông Dậy Sóng- phát lại

Chương Trình BIỂN ĐÔNG DẬY SÓNG với chủ đề ĐỒNG BÀO QUỐC NỘI TRONG TRÁI TIM TA được phát lại trong dịp 30.4.2020.

TỔNG THỐNG ĐÀO MINH QUÂN

Sự khác biệt giữa Tổng Thống ĐÀO MINH QUÂN và tên điệp Cộng Hồ Chí Minh

GIẢI THỂ CSVN

TUYÊN BỐ

PHẢI GIẢI THỂ NHÀ CẦM QUYỀN

CỘNG SẢN TẠI VỊÊT NAM

Ngày 27.01.2019

Kính thưa toàn dân Việt Nam!

Nhà cầm quyền của một quốc gia có thể được hình thành bằng nhiều phương pháp, bằng nhiều thủ đoạn. Nhưng muốn trở thành một Chính Quyền của Dân thì điều kiện ắt có và đủ là nhà cầm quyền đó phải do người dân của quốc gia đó bầu ra cho mỗi nhiệm kỳ (khoảng thời gian do hiến pháp quy định để thực thi nhiệm vụ được giao phó) bằng lá phiếu của người dân qua một cuộc phổ thông đầu phiếu tự do và công bằng. ĐÓ LÀ BẦU CỬ

Trong trường hợp một nhà cầm quyền được thành lập để điều hành quốc gia, nhưng do điều kiện đất nước chưa thuận lợi để có thể tổ chức bầu cử thì ít nhất sau đó, nhà cầm quyền này phải được sự chuẩn thuận của đại đa số người dân của quốc gia đó, qua một cuộc trưng cầu dân ý trong tinh thần tự do và tự nguyện. 

Không có gì rõ ràng và dễ hiểu hơn về tính chính danh của Chính Quyền của Dân bằng câu nói ngắn gọn sau đây: “Sự chính danh của một chính phủ là phiếu bầu của Dân, chứ không phải là súng đạn”. 

Chính Phủ Quốc Gia Việt Nam Lâm Thời (CPQGVNLTtuy đang lưu vong tại đất nước Hoa Kỳ. Nhưng đã được sự chuẩn thuận của người dân Việt Nam Trưng Cầu Dân Ý với số phiếu trên 4 triệu trong tinh thần tự do và tự nguyện, được coi là một chính phủ có chính danh và hợp pháp duy nhất của Việt Nam hiện nay.

Ngược lại, nhà cầm quyền tại miền Bắc Việt Nam trước đây với danh xưng “Chính Phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” (1945 - 1975) và hiện nay là “Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” (1975 - nay) đều do đảng cộng sản Việt Nam (CSVN) dựng ra bằng bạo lực cướp chính quyền năm 1945 và chiến tranh cưỡng đoạt miền Nam Việt Nam năm 1975. Hai nhà cầm quyền này đều chưa được người dân Việt Nam chuẩn thuận bằng lá phiếu của mình qua bầu cử, hoặc được người dân ủng hộ qua cuộc Trưng Cầu Dân Ý trong suốt gần 74 năm qua (1945 - 2019). 

Cả 2 nhà cầm quyền tại miền Bắc Việt Nam trước đây là “Chính Phủ” Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) từ 1945 đến 1975 và hôm nay “Chính Phủ” Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) từ 1975 đến hiện nay) đều theo chủ nghĩa cộng sản, trung thành với tư tưởng Mác-Lê-Mao-Hồ, áp dụng đường lối độc tài, độc tôn để cai trị nhân dân Việt Nam. Tư tưởng, đường lối này hoàn toàn dị biệt đối với tư tưởng, bản chất của đại đa số (92%) người Việt Nam không chấp nhận tư tưởng của Karl Heinrich Marx (Mác), Vladimir Ilich Lenin (Lê), Mao Trạch Đông (Mao) và Hồ Chí Minh (Hồ). Và đại đa số nhân dân Việt Nam chưa bao giờ chấp nhận chủ nghĩa cộng sản. 

Đó là lý do tại sao trong hơn 73 năm qua đảng CSVN không dám để nhân dân Việt Nam được tự do lựa chọn chính quyền cho mình qua một cuộc BẦU CỬ phổ thông đầu phiếu, hoặc ít nhất là TRƯNG CẦU DÂN Ý để người dân nói lên tiếng nói của mình là chuẩn thuận hay không chuẩn thuận hai nhà cầm quyền do CSVN tạo ra. 

Hai cơ quan được gọi là quyền lực nhân dân của hai nhà cầm quyền này là Quốc Hội ở trung ương và Hội Đồng Nhân Dân ở địa phương, được đảng cộng sản dựng ra bằng chiêu bài dân chủ trá hình “đảng cử dân bầu”, qua sự sàng lọc bất chính và phi pháp của tổ chức “Mặt Trận Tổ Quốc”, là cánh tay nối dài của đảng cộng sản VN nên không có một công dân Việt Nam chân chính nào có thể trở thành ứng cử viên của Quốc Hội tại trung ương và Hội Đồng Nhân Dân ở địa phương, nếu không phải là đảng viên, đoàn viên, ủng hộ viên, cảm tình viên của đảng cộng sản VN. 

Nhân dân Việt Nam chưa bao giờ có được quyền tự do ứng cử và chưa bao giờ có cơ hội lựa chọn người đại diện thật sự của mình để bầu vào hai cơ quan dân cử nêu trên! 

Dân số hiện tại của Việt Nam là 97,128,650 trong đó có 4 triệu 5 trăm ngàn là đảng viên đảng CSVN. Số còn lại trên 93 triệu người không theo chủ nghĩa cộng sản, không phải là đảng viên đảng CSVN. 

Nhưng dù chỉ chiếm khoảng 4% trên tổng số dân Việt Nam, nhưng đảng viên của đảng CSVN lại nắm toàn bộ quyền hành từ trung ương đến địa phương. Từ chủ tịch nước đến chủ tịch tỉnh, quận, huyện, xã, phường, khóm, của cái gọi là “nhà nước” Việt Nam này đã cầm quyền hơn 7 thập niên qua (1945 - 2018 ). Số còn lại hơn 93% nhân dân đã bị loại ra khỏi trung tâm quyền lực cai trị để trở thành công cụ phục vụ cho chế độ dưới cái mỹ từ "làm chủ". 

Xét về nguồn gốc, tư tưởng, cơ cấu tổ chức cũng như thành phần nhân sự, là những yếu tố quyết định bản chất nhà cầm quyền của một quốc gia, chúng ta có thể kết luận mà không sợ sai lầm rằng: 

Nhà cầm quyền tại miền Bắc nước Việt Nam (1945 - 1975) và nhà cầm quyền tại Việt Nam hiện nay (1975 - 2018) chỉ là sản phẩm do đảng CSVN lập ra để quản lý đất nước và cai trị nhân dân Việt Nam, chứ không phải để phục vụ cho Dân.  

Hai nhà cầm quyền này hoàn toàn không liên can, dính líu gì đến tuyệt đại đa số người dân Việt Nam và chưa hề phục vụ cho quyền lợi của người dân Việt Nam. Do đó, họ không phải và cũng không thể được gọi là “Chính Quyền Nhân Dân”. 

Gọi hai nhà cầm quyền này là “Chính Quyền Nhân Dân” sẽ mang tội tiếm danh, lừa đảo đối với lịch sử và nhân dân Việt Nam. 

Vì nhà cầm quyền tại Việt Nam hôm nay không phải là Chính Quyền Nhân Dân nên các bộ phận, cơ quan trong cơ cấu tổ chức của nhà cầm quyền này không thể dùng hai từ “Nhân Dân” để khoác lên cho mình. Ví dụ như: Quân Đội Nhân Dân, Công An Nhân Dân, Viện Kiểm Sát Nhân Dân, Toà Án Nhân Dân... 

Trong trường hợp các bộ phận, cơ quan này là của đảng CSVN, đặt quyền lợi của đảng và của đảng viên trên hết và trước hết, thì việc kèm theo hai chữ “Nhân Dân” với danh xưng của mình sẽ mang tội tiếm danh và lừa đảo đối với lịch sử và đồng bào Việt Nam. 

Vì nhà cầm quyền CS tại Việt Nam hôm nay không phải là Chính Quyền Nhân Dân nên người dân Việt Nam có quyền không tuân theo, không cần chấp hành những quy định trong cái gọi là “hiến pháp, pháp luật và những chủ trương, đường lối, chính sách do nhà cầm quyền này đưa ra.

Vì nhà cầm quyền tại Việt Nam hôm nay không phải là Chính Quyền Nhân Dân nên không thể quy chụp bất cứ người dân Việt Nam nào vào tội danh: "Có hành động chống phá hoặc âm mưu lật đổ Chính Quyền Nhân Dân".

Bởi vì trong suốt gần  74 năm qua, từ năm 1945 đến hôm nay là năm 2019 nước Việt Nam không hề có “Chính Quyền Nhân Dân”.

Vì nhà cầm quyền Việt Nam hôm nay không phải là Chính Quyền Nhân Dân nên mọi hiệp ước, hiệp định, mọi văn bản liên quan đến lãnh thổ, lãnh hải, chủ quyền quốc gia do nhà cầm quyền này ký kết với các quốc gia trên thế giới đều không có giá trị với nhân dân Việt Nam.

Và nếu xét thấy nội dung của các hiệp ước, hiệp định, các văn bản đó chống lại đất nước và con người, làm thiệt hại vật chất và tinh thần của người dân Việt Nam, thì nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam hôm nay đã phạm tội với đồng bào Việt Nam

Vì nhà cầm quyền tại Việt Nam hôm nay không phải là Chính Quyền Nhân Dân nên đồng bào Việt Nam không có trách nhiệm với những hành động sai trái, vi phạm của nhà cầm quyền này đối với cộng đồng các quốc gia trên thế giới, với tổ chức Liên Hiệp Quốc và các hội đoàn liên quốc gia trên toàn cầu, kể cả việc phải trả những món nợ do cái gọi là “Nhà cầm quyền nhân dân” này vay mượn

Nhà cầm quyền tại Việt Nam hôm nay không phải là Chính Quyền Nhân Dân nên việc BẦU CỬ hay TRƯNG CẦU DÂN Ý để xóa bỏ nhà cầm quyền này hầu xây dựng một nhà cầm quyền đúng danh nghĩa là “Chính Quyền Nhân Dân” để vì Dân, phục vụ cho Dân, lo cho nhân dân là việc tối cần thiết.

Tuy nhiên như đã đề cập, vì nhà cầm quyền tại Việt Nam hiện nay do đảng CSVN cầm đầu, vẫn trung thành với chủ nghĩa Mác-Lê-Mao-Hồ, vẫn áp dụng đường lối độc tài, độc tôn, độc ác và dã man để cai trị, đàn áp nhân dân Việt Nam. Sau lưng đảng CSVN còn có Trung Cộng kết hợp thành một hệ thống sắt máu để thực hiện mật nghị Thành Đô, mong biến Việt Nam thành một quận lỵ của Tầu. Chúng sẵn sàng trấn áp, ra tay trừ khử mọi lực lượng và mọi cá nhân yêu nước, bất đồng tư tưởng, muốn tranh đấu lấy lại chủ quyền đất nước cho nhân dân. Do đó, không thể tổ chức bầu cử hay Trưng Cầu Dân Ý công khai để giải thể chế độ tà quyền CSVN.

May mắn thay, vị lãnh đạo sáng lập Phong Trào Tân Dân Chủ, ông ĐÀO MINH QUÂN và những nhà ái quốc chân chính đã tiên liệu trước tình hình này, nên cùng ba thế hệ Việt Nam thành lập được CHÍNH PHỦ QUỐC GIA VIỆT NAM LÂM THỜI (CPQGVNLT) ngày 21.10.1990.

Sau khi Chủ Tịch lập Phong Trào Tân Dân Chủ được bầu làm Thủ Tướng ngày 16.02.1991, Ông đã tranh đấu thành công, được Hoa Kỳ và Liên Hiệp 27 quốc gia tại Âu Châu giúp đỡ, gửi công hàm thừa nhận sự hiện diện của CHÍNH PHỦ QUỐC GIA VIỆT NAM LÂM THỜI tại Hoa Kỳ.

Vì vậy, tuy Chính Phủ Quốc Gia Việt Nam Lâm Thời đang lưu vong tại đất nước Hoa Kỳ. Nhưng được quốc tế thừa nhận và qua sự chuẩn thuận của người Việt Nam trên khắp thế giới, bằng phương pháp Trưng Cầu Dân Ý, trong tinh thần tự do và tự nguyện, đã đạt được số phiếu trên 4 triệu, đương nhiên trở thành CHÍNH QUYỀN NHÂN DÂN. Do đó, CPQGVNLT được coi là một chính phủ có chính danh và hợp pháp duy nhất của Việt Nam hiện nay.

Chính Phủ này đang thiết lập chế độ ĐỆ TAM VIỆT NAM CỘNG HÒA với vị Lãnh Đạo là Ông ĐÀO MINH QUÂN do dân bầu và đã tuyên thệ nhận trọng nhiệm TỔNG THỐNG vào ngày 11.11.2018 vừa qua. Chỉ cần người dân tiếp tục TCDY hầu đạt được trên 5 triệu phiếu, để Hoa Kỳ và Quốc Tế có lý do chính đáng giúp chúng ta giải thể đảng CSVN, truất phế bọn cầm quyền Nguyễn Phú Trọng KHÔNG DO DÂN BẦU LÊN, mà không cần đổ máu như trường hợp Venezuela.    

Đây là yêu cầu khẩn thiết nhất, là trách nhiệm và là bổn phận của mọi người dân Việt Nam trong giai đoạn đen tối này của lịch sử, nếu muốn thoát họa diệt vong, không bị Trung Cộng Hán hóa. Chỉ có giải pháp TCDY là dân chủ, tiện lợi, nhanh chóng, an toàn, ôn hòa, được Hoa Kỳ và quốc tế chấp nhận. Sau khi đạt hiệu qủa TCDY, chúng ta sẽ xây dựng chế độ Đệ Tam VNCH. Không cần phải bạo loạn, gây tang thương, hận thù, mà có thể giải cứu được đất nước thoát họa diệt vong.   

Hiện nay, với đội ngũ tình nguyện viên tham gia lên tới trên 15 ngàn người. Tuy chưa đủ để hoàn tất mọi công việc của một Nội Các. Nhưng tất cả qúy vị giới chức, Đại Biểu, Thành Viên trong CPQGVNLT đều tình nguyện và sẵn sàng để chuyển đổi mục đích LẤY LẠI ĐẤT TỔ – KHÔNG LÀM KHỔ DÂN thành hiện thực là XÂY DỰNG ĐẤT NƯỚC – PHỤC VỤ TOÀN DÂN.

BỘ TƯ LỆNH CHIẾN LƯỢC TOÀN QUỐC/CPQGVNLT

Ghi chú: Dựa theo bài viết của Lê Dủ Chân.